Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Góc ... của Khanh - My heart, my love, my soul, my friends, ...always by my side

    GOOD DAY! GOOD LUCK!
    <- Mời bạn ĐK thành viên hoặc chọn Đăng nhập khi đã là thành viên nhé!
    HÃY SỐNG BẰNG SỨC MẠNH CỦA TRÁI TIM
    CHIA SẺ CHÍNH LÀ BÍ QUYẾT SỐNG CÙNG NHAU
    Gốc > TRẢI NGHIỆM CUỘC SỐNG >

    Không đề thời gian

    Khởi đi từ vô thủy

    Về tận cõi vô chung

    Tôi sâu đo bé tí

    Làm sao đo vô cùng

     

    AI cũng tiếc thời gian sao ngắn quá

    Hạ đã sang thu đến lại đông tàn

    Mọi khái niệm thời gian đều hữu hạn

    Chỉ vô cùng khi tự nó thời gian

     

    Mặt trời thì khép lại ngày

    Mặt trăng khép tháng

    Phút giây khép giờ

    Tôi đi từ thưở ấu thơ

    Bước chân khép ở nấm mồ thiên thu.

     

    P/S: Bài thơ Ms Khanh đọc rất lâu (khoảng trên 15 năm), nhớ mãi, ngày càng sâu đậm, hôm qua đi viếng  đám tang  lúc làm lễ tiễn đưa sau cùng, những vần thơ này cứ chầm chậm trôi qua, rất khẻ, rất nhẹ, rất buốt, ... tựa hồ một chiếc lá đang chao trong không gian rất tĩnh, không làm sao rớt xuống được mặc dù nó đã lìa cành; Ms Khanh thấy lòng mình không đau nhưng sao day dứt khôn cùng;  rất muốn mọi con đường cứ thẳng tắp, lòng người cứ thênh thang, những bước chân cho dù khởi nguồn từ đâu cứ mãi dài vô tận ...


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Diễm Khanh @ 14:58 19/09/2012
    Số lượt xem: 914
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    P/S

     
    Gửi ý kiến